Berlin và chữ "duyên"

Mình chưa bao giờ thích Berlin. Dù Berlin với mình khá có duyên.

Những lần mình đến Berlin đều là những chuyến đi vội vã. Berlin trong ký ức của mình là một thành phố to lớn đến chông chênh, lộn xộn ngổn ngang những màu sắc xộc xệch mà chủ đạo là một sắc xám ngoét của những căn nhà bê tông.

Mình đã lạc vài lần ở Berlin vì những đường tàu ngầm, tram (tàu sắt trên đường) và bus nhằng nhịt. Thành phố đông người quá, mà chẳng có lấy một nụ cười. Đã không thể tìm thấy ở Berlin một nhịp thở chung với cái kiểu đi chơi thơ thẩn của mình.

Cho đến cuối tuần vừa rồi.

Một chuyến đi, tuy cũng chớp nhoáng từ lúc quyết định cho đến lúc về, nhưng lại trôi qua thật chậm trong tâm trí.

Vài tuần trước đấy, mình vẫn đinh ninh là sẽ đi München để tham gia một sự kiện từ thiện. Vé máy bay đã mua, kế hoạch định sẵn. Thế rồi vé máy bay bị huỷ, do hãng hàng không giải thể. Chi bông đùa 1 câu:

“Hay mình đi Berlin uống trà sữa…”

Ngập ngừng. Bọn mình đã dự định từ lâu là một ngày nào đấy sẽ cùng nhau đi đâu đó một cách ngẫu hứng. Ví dụ như những khi đi qua nhà ga trung tâm, bọn mình chỉ muốn nhảy bừa lên một con tàu và đi đến một nơi bất kỳ. Tất nhiên, điều đó là bất khả thi. Vả lại, mình không muốn đi Berlin. Vì-

“Đằng nào cũng được trả lại tiền vé máy bay mà. Đi chơi cuối tuần cho khuây khoả.”

Hay đi nhỉ?
Ừ, thì đi.

Chiều thứ 6 tuần sau đấy, hai đứa lủng lẳng 2 chiếc ba lô đi bus lên Berlin. Mình ngồi ngay đầu xe để ngắm đường (dù mình thường ngủ tít khoảng 5 phút sau khi xe lăn bánh). Chiều hôm ấy, mưa và nắng thi nhau chiếm lấy bầu trời. Mưa cứ phẩy vài nét sắc lẹm vào cửa kính, thì nắng lại bừng lên lau đi. Chuyến đi chạy đua với hoàng hôn. Bầu trời chuyển dần từ xám xịt thành xanh nhè nhẹ, rồi hồng ửng lên như viên than tổ ong cuối ngày.

fullsizeoutput_778

fullsizeoutput_779
Ảnh điện thoại

Trong mấy giây phút ngẳn ngủi ngắm mặn trời lặn, mình có linh cảm, Berlin sẽ đối xử tốt với mình lần này.

Berlin, Chi và đồ ăn

Đi Berlin, thích nhất là được uống trà sữa!

IMG_7337
Vừa rẻ vừa ngon

Cả Chi và mình đều nghiện trà sữa. Khổ nỗi, ở Hamburg chỉ có một hàng uống tạm được, nhưng lại đắt và chỉ mở vào mùa hè. Thành ra bọn mình toàn phải tự pha ở nhà, vị chưa được chuẩn và mất công. Berlin thật may mắn khi có Comebuy, nếu được chọn mình xin tặng Berlin bất kỳ một quán cafe ở Hamburg đổi lấy Comebuy nhé!

Chưa kể đến chợ Đồng Xuân và muôn vàn những quán ăn món Việt ngon vô cùng tận (tiếc là mình không có khiếu chụp ảnh đồ ăn, nên không có gì để chứng minh). Nói rằng đây là chuyến đi tẩm bổ cũng không ngoa, do mình mới giảm 5kg. Từ lúc đi về đến giờ mình vẫn chưa dám lên lại cân.

Lộ trình đi chơi của bọn mình xoay quanh các bữa ăn. Đầu tiên phải quyết định đi ăn ở đâu, rồi sau đó mới đến làm gì, đi đâu trong khoảng thời gian giữa các bữa. Khi đi chơi, bọn mình cũng không đi tham quan các địa điểm nổi tiếng (trừ Brandenburger Tor và Bundestag), mà lang thang phố xá tìm góc “sống ảo”.

IMG_0447Ví dụ 1: diễn rất sâu

fullsizeoutput_792Ví dụ 2: bọn mình mang cả tripod đi để “tự sướng”, quá xịn

fullsizeoutput_790Ví dụ 3: chuyến đi sẽ là thiếu sót nếu thiếu một tấm “mirror selfie”

Đúng là không quan trọng (lắm) là đi đâu, mà quan trọng là đi với ai.

Berlin và Giang

Giang không ở Berlin, nhưng Berlin có Giang. Tình bạn của hai bọn mình, bọn mình tự biết với nhau. Để tóm lại trong một câu ngắn, đó chính là tình bạn dù không cần gặp nhau thường xuyên, nhưng mỗi khi tái hợp, cảm giác như chưa xa nhau ngày nào.

FullSizeRender 4

FullSizeRender 2

Giang dẫn mình và Chi đi chơi trong cả chuyến đi. Thực ra bọn mình chỉ loanh quanh mỗi khu Hackescher Markt là chính, và ngày cuối thì đi Berlinische Galerie. Những dãy phố mua sắm ở Hackescher Markt đẹp và cám dỗ kinh khủng. Bọn mình lang thang ở đây vào thứ 7, nên phố đông người rất nhộn nhịp. Gần cuối năm, người ta cũng mở rộng hầu bao hơn, nên sặc sỡ cả phố là những biển hiệu sale và những chiếc túi đồ mua sắm. Phố ở Berlin không kiểu hiện đại, đồng nhất như Hamburg mà ngẫu hứng những nét riêng của từng cửa hàng. Quả không hổ danh thủ phủ của những concept stores.

Cả ngày từ sáng đến tối chỉ có ăn, uống trà sữa, đi bộ, chụp ảnh và cười, bao nhiêu suy nghĩ muộn phiền của mình bay hết cả đi. Trong một khoảnh khắc lặng im ngồi trên tàu đi đến quán lẩu để ăn tối, mình bất giác thầm ước, giá mà cuộc sống cứ đơn giản như thế này thôi. Đi chơi với người mình yêu quý, ăn món mình thích, làm điều mình thấy vui. Trong một khoảnh khắc, không có trách nhiệm nào ràng buộc mình cả. Không biết có phải do Giang không, mà mỗi khi gặp nó, mình thấy cuộc sống giản đơn và nhẹ nhàng hơn nhiều.

Về bản chất, chúng mình là những kẻ lãng mạn bay bổng. Thế nên khi gặp nhau, sự đồng điệu trong tâm hồn phủ lên cuộc sống quanh mình một lớp “lọc” rất tinh xảo. Mình chỉ còn nhìn thấy niềm vui và sự bình yên.

♥️

Đúng là không quan trọng (lắm) là đi đâu, mà quan trọng là đi với ai.

Dù chẳng biết ai sẽ đi với mình mãi được. Bài học mình mới nhận được đó là: không gì có thể thay đổi nhanh bằng lòng người. Vậy nên, còn trân quý nhau được phút nào, nên cố gắng tận hưởng phút giây ấy.

Dạo gần đây mình hay nhìn thấy cầu vồng, nhưng chẳng bao giờ ước gì. Giờ mình sẽ dùng những điều ước đó. Một điều ước nhỏ nhoi thôi mà khó thực hiện lắm: ước gì mỗi khi cuộc sống trở nên bộn bề quá, mình lại có thể vứt hết tất cả qua một bên, để đi chơi quên đường về với Giang, với Chi, dù chỉ là trong chốc lát, như mình đã làm trong chuyến đi Berlin.

Berlin, có lẽ giờ mình mới có duyên.

Hẹn ngày trở lại.<<
p><
/p>

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.