Life update // Tâm sự mỏng

(Kéo xuống để đọc tiếng Việt; hãy đọc cả 2 thứ tiếng nếu bạn có thể, vì nội dung không giống nhau)
(Please scroll all the way down for photos)

Where have I been? I ask myself.
Physically, I have been on vacation for 2 weeks, been back in Hamburg for a week and a half.
Mentally, I’ve been to space and back.

Just kidding. The truth is, the last 3 weeks have been an insane whirlwind.

The vacation part was definitely my highlight. My grandparents visited me in Europe and we travelled all over the place together. Let me tell you, to even meet my parents here, let around travel around with them, has always been a dream. Therefore I am deeply, deeply grateful that this dream has been granted.

Sometimes at night, as everyone has fallen asleep, I lied wide awake in bed, wondering if all that was even real.

There are photos, of course. But I’m not releasing them now, as I plan to write a series about the cities that I love. So stay tuned!

The past week has been my absolute low light. We have all been there, the horrible phase after the holiday. Concentration took tremendous effort and energy. The sudden sedentariness made me want to rot in my poor seat, which bear my lazy ass 8 hours daily.

Being away for 2 weeks, I missed my friends a lot, which lead to severe time mismanagement. In my defence, at least I could meet (almost) everyone for a quick catch-up.

What is left after all that? A walking zombie. slowly waving hands
I have become so busy and over the place that my life felt like a never-ending day. I slept enough, but it did not feel like sleep at all, rather a weird sort of power napping. Slowly, my inner alarm went off, telling me that it needed a break.

That’s why we are here today. At this point, I cannot really tell if I am spreading positive or negative energy, because I myself am feeling so numb and empty. This is what happens when I spend and receive so much spiritual energy at once. I’m a believer in the theory that when people meet, they exchange energy, regardless of what kind. The key is to make sure that the inner energy level stays fairly stable. Neither hype nor depression can do a person good.

Anyhow, yesterday Chi gave me a sunflower and today I had time for myself and my jazz playlist.
Life would soon be good. Life is good.

Enjoy my newest film roll below 😉

It’s official: By the way, I recently took up a new position as assistant and second shooter at Duc Thien Photography. Never thought I would go digital, but how would I know if I never tried?


Tôi bận đến nỗi không có thời gian để viết, để nghe hết một list nhạc, để đọc dăm ba trang sách (!), để đơn giản là nằm yên trong khoảng không tĩnh lặng ngập nắng, một lối miêu tả hoa mỹ cho căn phòng bé như hộp diêm của tôi. 

Không ổn. Tôi cho rằng bận rộn là tốt, nhưng khi đã đạt đến cực hạn này, có điều gì đó không ổn. Việc quản lý thời gian của tôi có vấn đề. 

Tôi dần sợ phải gặp nhiều người. Tôi tin rằng, mỗi khi gặp gỡ một ai đó, chúng ta đều trao đổi năng lượng. Tốt – xấu, không thành vấn đề. Vấn đề nằm ở chỗ, đến một lúc nào đó tôi bỗng nhận ra mình đang quên cả thở sâu!

Từ lúc nào, tôi đã trở thành nạn nhân của “những kẻ màu xám” (ai đọc Momo rồi sẽ hiểu, nếu không hiểu mà muốn hiểu thì hãy đọc Momo, đảm bảo không hối hận, nếu hối hận tôi không chịu trách nhiệm). Miệt mài làm việc, miệt mài gặp gỡ vài người bạn thân thiết, miệt mài theo đuổi đam mê, miệt mài tự nhủ lòng mình rằng rồi sẽ đến lúc tôi có một ngày cho riêng mình, một ngày không làm gì cả. Trong thâm tâm tôi biết rằng, ngày đó sẽ không bao giờ đến, nếu tôi không dừng ngay cách sống vội vã này lại.

Hôm qua, Chi tặng tôi một bông hoa hướng dương. Tôi chưa bao giờ thích hoa hướng dương.
Nhưng, khi nhìn cành hoa dài ngoằng đến mức vụng về mà tôi cắm tạm trong chai nước Evian thuỷ tinh mang từ một quán ăn kiểu Đức yêu thích về, tôi nhìn thấy chính mình. Có thể nói rằng, tạm thời tôi không thích chính mình cho lắm. Chí ít thì tôi cũng dần thích hướng dương hơn.

Tối nay, tôi có chút thời gian cho riêng mình, có thời gian để hoàn thành một vài việc mà tôi vẫn lần lữa bấy lâu, trong đó có việc viết blog này. Dù rằng nội dung không giống như những gì tôi đã lên kế hoạch, tôi nghĩ rằng cũng chẳng phải tệ khi tôi có thể trút bớt vài câu chữ lên đây. Đã 3 tuần tôi không viết.

Thế đấy, dù rằng việc sống trong khoảnh khắc là rất tốt, nhưng nếu ta cứ luôn-luôn-ở-trong-khoảnh-khắc, thực tại có thể làm người ta ngộp thở ngay tức khắc! Nếu bạn giống tôi, hãy thử làm người lữ hành thông thái, thi thoảng đứng dậy đi đi lại lại một chút trên chuyến tàu tốc hành dài ngày. Gần như cái gì trên đời cũng có một cái đát, cớ sao ta đòi hỏi tinh thần phải luôn tỉnh táo và vui vẻ, đúng không?

Xàm xí một chút vậy thôi. Ngày mai, tôi lại sống tiếp cuộc đời bận rộn của mình, và bạn cũng thế.
Cầu mong chúng ta luôn khoẻ mạnh để tiếp tục chiến đấu với chính mình nhé.

Còn giờ, mời mọi người ngắm nghía cuộn phim tôi đã om 3 tuần nay…


My first date with the Revue 400 SE 25 (basically a Konica Auto S3)
Lần đầu hẹn hò với Revue 400 SE 25

Film: Agfa APX 400 B&W

This camera took me by surprise, as I took the photos. Being barely larger than a hand, it delivered the perfect balance between stealth, sharpness and depth. I couldn’t wish for more.

Bé Revue này làm tôi ngạc nhiên không nói nên lời. Dù chỉ bé bằng một bàn tay, ảnh cho ra vẫn là full-frame và chất lượng ảnh chẳng thua gì Canon AE-1. Sự gọn nhẹ, độ tương phản và chiều sâu mà máy đem lại làm mình ngày càng nghiện em ý hơn. Có điều mình vẫn kén khung hình nên tốc độ chụp hết một cuộn không được cải thiện mấy, bà con thông cảm nha.

PNG_20180621_0001
Berlin

PNG_20180621_0027
Berlin và anh Đại // Berlin and anh Dai

PNG_20180621_0032
Berlin và chị Linh // Berlin and chi Linh

PNG_20180621_0030
Berlin và người lạ // Berlin and a stranger

PNG_20180621_0025
Yeah, how long?

PNG_20180621_0024
Berlin và “nàng thơ” của tôi // Berlin and my muse

PNG_20180621_0022

PNG_20180621_0021
Berlin và cụ già có bộ râu trắng bạc phơ trước biển chỉ đường đến bệnh viện // Berlin and man with snow-white beard standing before road sign pointing towards hospital

PNG_20180621_0012
Hamburg và Tôm // Hamburg and Tom

PNG_20180621_0014
Chụp trộm // Candid

PNG_20180621_0016
Chị gái không quen trước máy bán nước tự động // Unknown woman standing before vending machine

There are more photos (!), find the whole roll here and if possible, please give me some love on Flickr, it doesn’t hurt.

Còn nhiều ảnh lắm đó, bạn hãy xem cả cuộn ở đây nhé. Nếu có thể, hãy nhiệt tình với mình hơn một chút trên Flickr, mất gì đâu, nhỉ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.